Tình thu viễn xứ

Thảo luận trong 'Thơ sáng tác' bắt đầu bởi LU KHACH, 8 Tháng ba 2011.

  1. LU KHACH Moderator

    Lấy Chồng Xứ Lạ

    Đáng thương thay cho đời Hoa trẻ dại
    Bởi phận nghèo nên thân phải ly hương
    Kế sinh nhai nên đau khỗ đêm trường
    Gạt nước mắt mà nhận tình thương… nơi xứ lạ…

    Có ai hiểu cho khối sầu nghiệt ngã
    Chấp nhận cuộc tình trong lã chã dòng châu
    Đức phu quân mà chẵng chút gì nhau…
    Vì báo hiếu nên đành trao duyên kiếp ...

    Tình yêu đâu ? có ai mà biết ..
    Gạt lệ lòng để thiếp giấc qua đêm
    Năm tháng trôi qua chỉ có một nỗi niềm
    Đời tủi nhục với kim tiền vật chất…

    Lấy chồng xa chớ đâu gần gang tất
    Nhớ Mẹ già bệnh tật ở quê hương
    Nỗi cô đơn trằn trọc suốt canh trường
    Ai thấu hiểu nỗi buồn người con gái ???...

    Lữ Khách

    Lấy Chồng Xứ Lạ 2

    Đau xót thay cho nguời em gái
    Phãi lưu đày về tận mãi nơi xa
    Đến một nơi không quyến thuộc tình nhà
    Sống nhẫn nhục cho qua ngày ...đoạn tháng...

    Em đã sống với cuộc đời chán nản
    Nợ ân tình em phãi ráng trã cho xong
    Đêm từng đêm lệ đẫm gối em nằm
    Tình chăn gối như tim lòng em băng giá...

    Vì hiếu nghiã nên em đành phãi trã
    Ơn sanh thành cho hỉ dạ song thân
    Giã biệt người yêu trong tan nát cõi lòng
    Về xứ lạ để làm thân...tôi...mọi...

    Ai có hiểu cho thân liểu đào trôi nỗi
    Lệ tuông dòng để đổi lấy ...kim ngân
    Nghiã phu thê như băng phủ tim lòng
    Bởi cãnh khổ của bất đồng ...ngôn ngữ...

    Lữ Khách

    Lấy Chồng Xứ Lạ 3

    Chiếc phi cơ từ từ chuyễn bánh
    Em theo chồng xuất cãnh khỏi quê hương
    Xa người thân lòng se thắt đoạn trường
    Em đâu biết sự nhiễu nhương đang chờ đợi

    Đời đau khổ là chuỗi ngày sắp tới
    Em bên người không tiếng nói ...yêu thương...
    Lòng cô đơn với trống vắng nỗi buồn
    Bên chồng mới mà tình thương đâu chẵng thấy

    Đời tẻ nhạt đêm lẫn ngày lệ chãy
    Kiếp tơ tằm đâu thấy vải dệt nên
    Song thân ơi .. ơn nghiã con đáp đền...
    Hẹn lai kiếp ...xin kề bên báo hiếu...

    Phu quân ơi ! nếu có thể chỉ mong anh hiểu
    Cho một người vắng thiếu nghiã ái ân
    Phụ mẫu ơi ...đừng khe khắt quá trong lòng...
    Xin chớ để cỏi lòng con....tan nát...

    Lữ Khách


    Lấy Chồng Xứ Lạ 4


    Tôi viết lên lời chân thành an ủi
    Từ phương trời về tận tới đảo xa
    Mong rằng em ngưng suối lệ chan hoà
    Đừng đau xót cho đời hoa ...héo úa...

    Bao năm qua ai nào đâu có rỏ
    Em như nguời không có họ lẩn tên
    Cơ cực lầm than...hạnh phúc chênh vênh...
    Hoa tuy có chủ , nhưng bồng bềnh một bóng...

    Mỏi mắt chờ trông đêm dài tháng rộng
    Mong một ngày được giải phóng kiếp phù sinh
    Bạn hữu nơi đâu ? em chỉ có một mình
    Nguyệt Lảo hởi sao se tình...nhầm lẩn...

    Năm tháng trôi qua luôn trách mình bạc phận
    Khóc cho đời sao lận đận trái ngang
    Nghiã phu thê ? ôi cay đắng phũ phàng
    Ngày rữa mặt bằng đôi hàng nuớc mắt...

    Lữ Khách


    Lấy Chồng Xứ Lạ 5


    Biết tin em nơi tận miền xa đó
    Tháng năm dài vò vỏ đau thương
    Hạnh phúc khói sương , lệ nhỏ canh trường
    Lòng trắc ẩn ...nhớ thương về quê mẹ...

    Ai có hiểu cho lòng cô gái trẻ...
    Bị đoạ đày bởi người mẹ vô lương
    Đức phu quân như kẻ ở ngoài đường
    Mặc cho vợ bị niên trường ...hành hạ...

    Nguyệt Lảo ơi ! sao ông nhẫn tâm quá
    Se tơ nhầm với người lạ...không tim...
    Sống cô đơn trong tức tưỡi nghịch duyên
    Đời bất hạnh với nổi niềm ngan trái

    Để cho em mang khối sầu mãi mãi...
    Suốt kiếp nầy đành phãi gánh thê lương
    Em giờ đây như thể xác không hồn
    Nguời xưa hởi ! anh trào tuông tình huyết lệ ...

    Lữ Khách


    Lấy Chồng Xứ lạ 6

    Xin gởi về em nơi miền xa xứ lạ
    Lời ân tình của kẻ quá sầu đau
    Bao nhiêu năm em mưa nắng dãi dầu
    Nuốt nuớc mắt...nhận làm dâu nơi xứ lạ...

    Anh không trách là em phụ , ngã...
    Chỉ thương buồn vì em quá khỗ đau
    Dù đôi ta đã lở vở mối duyên đầu
    Nhưng anh vẫn mong cầu ...em hỉ hạnh...

    Nếu mai đây anh vùi thây nơi đất khách
    Không trở về nơi canh cánh nhớ mong
    Anh xin em đừng oán trách trong lòng
    Vì đã hẹn vào những năm về truớc...

    Chắc có lẻ sẽ không bao giờ có được
    Ngày tương phùng truớc lúc phãi đi xa
    Người xưa ơi ! đừng suối lệ chan hoà
    Hảy vui vẻ như tình ta ...chưa có...

    Lữ Khách 25-02-08
  2. LU KHACH Moderator

    TỐNG TIỄN HIỀN HUYNH 1

    Đã lâu lắm em không còn sáng tác
    Những vần thi bi đát của cuộc đời
    Về chuyện tình hai lối rẽ …phân đôi…
    Và thực tế là những tiếng cười cay đắng …

    Mười một tháng giêng , anh ra đi lẵng lặng …
    Không oán than , không cay đắng u sầu …
    Không giả từ dù chỉ nói một câu …
    Em chết lặng dưới trời âu …giá buốt …

    Mười lăm tiếng trên phi cơ dài thặm thượt
    Nhưng cũng may còn thấy được dáng hình
    Em trở về vừa chớm áng bình minh
    Linh cữu anh trần tình nơi đại sảnh …

    Nỗi đớn đau như xuyên tâm vạn mãnh …
    Anh nằm đây với xác lạnh vô hồn
    Từng bước buồn , em biết nói gì hơn
    Nghe đau nhói như từng cơn hành quyết …

    Lữ Khách


    TỐNG TIỄN HIỀN HUYNH 2

    Rượu em rót mời anh chung tống biệt
    Cho tâm linh tình tiết một cuộc đời …
    Anh đã làm tròn trách nhiệm ở hai nơi
    Chữ hiếu trung anh là người quân tữ …

    Áo trận sờn vai với binh đời lữ thứ
    Chiến tích oai hùng trang sử ghi công
    Kinh tế thời nay đã vững như trồng …
    Song nhi đó đã thành công tốt nghiệp …

    Buồn bả thay cho …hiền điệt …
    Mới lập thất gia đã tiễn biệt cha hiền
    Âu cũng là số phận an thiên …
    Nên không để cho dâu hiền báo hiếu …

    Anh không nói nhưng lòng em rất hiểu
    Anh ra đi hiếu nghiã đã vẹn toàn …
    Chỉ đau lòng cho mẹ quá thương con
    Mà tức tưỡi trong mõi mòn …đau khỗ …

    Lữ Khách


    TỐNG TIỄN HIỀN HUYNH 3

    Chiếc áo quan đã chìm dần nơi huyệt mộ
    Bao người thân vây kín chỗ …đất anh nằm …
    Một đời người có được …bao năm ???...
    Em cảm thấy trong lòng bao khác lạ …

    Chung quanh anh giọt sầu rơi lả chả …
    Khóc vì anh đã quá vãng linh hồn …
    Nấm đất buồn em rãi để vùi chôn …
    Một thi thể đã vô hồn …nơi âm cảnh …

    Người thợ xây đã đỗ dần từng mãnh …
    khối bê tông đặt quánh …lạnh lùng …
    Nhìn bầu trời em suy nghĩ mông lung …
    Không biết anh được cùng miền cực lạc ?

    Rượu mềm môi , em thấy lòng chua chát …
    Mấy mươi năm cũng như hạt bụi trần …
    Lê bước buồn lòng tự hỏi…bâng khuâng …
    Bao lâu nửa thì tới phần em tạ thế ???...

    Lữ Khách


    TỐNG TIỄN HIỀN HUYNH 4

    Lần nầy đây biết bao giờ em trở lại …
    Đất mẹ thương yêu thừa thải những vui buồn
    Một bóng hình đã cố y vùi chôn …
    Bao ân kỷ của linh hồn em yêu mến …

    Người đã tạo ra bao đau sầu khập khễnh …
    Cho lòng em đi đến nảo tâm sầu …
    Một nổi niềm bay khắp cả trời âu …
    Làm tan nát một tình sâu …đời lữ khách …

    Em không dám oán than hay hờn trách …
    Chắc ý trời muốn thử thách kiếp nổi trôi …
    Bạc trắng như vôi …nên tan nát hết rồi …
    Giờ còn lại những tràng cười …kinh dị…

    Nghiã đệ huynh chắc là anh hiểu ý …
    Một cô đơn mang thi vị …ái tình sầu …
    Biết bao giờ mới có lại những mùa ngâu …
    Để ô thước bắt cầu duyên đôi lứa …

    Lữ Khách


    TỐNG TIỂN HIỀN HUYNH 5

    Địa vị tiếng tăm nay còn đâu nửa …
    Chỉ vì yêu mà mục vửa cà cuộc đời …
    Chữ chung tình như những áng mây trôi …
    Người xem nhẹ như đầu môi chót lưỡi …

    Em đánh đổi bằng nửa kiếp người trôi nỗi …
    Lấy nghiã nhân đối đãi với mọi người …
    Đạo lý luân thường vẫn nhớ mãi anh ơi …
    Chưa vấp phải dù cuộc đời lận đận…

    Điều đáng tiếc là chưa tròn bổn phận …
    Với mẹ già chữ hiếu …vẫn chưa xong …
    Anh ra đi , mẹ đau đớn tâm lòng …
    Và hiền tẩu cũng phòng không chiếc bóng …

    Uống đi anh cho tâm hồn lắng đọng …
    Cỏi u linh …anh hoài vọng những gì ?...
    Đã bao lần em định bỏ ra đi …
    Nhưng không nở bởi vì chưa đầu thất …

    Lữ Khách


    TỐNG TIỄN HIỀN HUYNH 6

    Em luôn muốn cho mình luôn tất bật …
    Để quên đi những mất mát đau buồn
    Rượu uống hoài sao lòng vẫn luôn luôn
    nhớ dĩ vãng của con đường nơi phố biển …

    Uống với anh , mà lòng em hiển hiện …
    Về ngày xưa ,anh chỉ dạy những tiếng đàn …
    Cung điệu buồn nghe ai oán …nhặc khoan …
    Nhịp mười sáu của chữ đàn dây rạch giá …

    Thời gian sau anh em mình từ giả …
    Mấy mươi năm em trả giá nửa cuộc đời …
    Đất khách quê người buồn lắm anh ơi ..
    Có ai hiểu cho kiếp người …lở cuộc …

    Ngày như đêm vàng tay vì khói thuốc …
    Rượu mềm môi nhưng không ấm được tâm lòng
    Cô lữ sầu chìm nhập cả trời đông …
    Nên mượn bút mà viết lên dòng tâm sự …

    Lữ Khách


    TỐNG TIỄN HIỀN HUYNH 7

    Từ dạo đó em là người cô -lữ …
    Những dòng thi càng thêm chữ u hoài …
    Viết cho cuộc đời số phận rủi may …
    Từ tấm bé đến chuỗi ngày …xa xứ …

    Cho chính em một tình thu bất tử …
    Và thế nhân với bao lành dữ cuộc đời
    Gian trá , lộc lừa , phản bội …lả lơi …
    Nhìn thế sự theo dòng đời …cuồng ảo …

    Vì cái chi mà người ta lổi đạo ?...
    Đem ái tình theo quỷ đạo cuồng quay …
    Sa đọa xác thân theo những chuổi ngày …
    Coi lễ giáo ngoài tai như không có …

    Người còn đây …tình vẫn còn đó …
    Nhưng thay ngôi như rác cỏ bên lề …
    Vui thoả xong rồi thì lại chán chê …
    Và tiếp tục làm trò hề cho thiên hạ …

    Lữ Khách



    TỐNG TIỄN HIỀN HUYNH 8

    Em cảm thấy tình người sao rệu rã …
    Vì lợi danh mà trả giá bất kỳ …
    Mặc tiếng đời khinh rẻ …thị phi…
    Ôi thế sự còn gì là …đạo đức …

    Nên em viết réo gọi từ tiềm thức …
    Nhân nghiã con người từ đáy vực trở lên …
    Đạo hiếu song thân , thê tử phải đáp đền …
    Đừng ích kỷ mà họ tên …bia miệng …

    Không phải em muốn làm người nỗi tiếng …
    Vì thế nhân đã thể hiện lâu rồi …
    Thế kỷ nầy luôn còn mãi cái tôi …
    Nên rất khó mà đổi dời trong mai một …

    Ở nơi đâu cũng có nhiều xấu tốt …
    Kẻ quá dư , người ủ dột …cơ hàn …
    Xó chợ đầu đường rách rưới lang thang
    Bao trẻ nhỏ , ai cưu mang quảng dưởng ???…

    Chắc có lẻ anh cười em hoang tưởng …
    Nghỉ đâu đâu mà không chí hướng cho mình
    Hay viết về ba cái thứ linh tinh …
    Mau thức tỉnh mà hoà mình vào thế cuộc …

    Lữ Khách



    TỐNG TIỄN HIỀN HUYNH 9

    Trời sắp tối nghiã trang không đèn đuốc …
    Em giả từ vì không còn được tỉnh tâm
    Phố xá về đêm cũng từng bước thăng trằm
    Cơn sóng biển cũng ì ầm …vỗ nhịp …

    Ngủ yên nhé nếu mai nầy có dịp …
    Em trở về mình uống tiếp nghe anh …
    Nghiã đệ huynh em vẫn mải trọn dành
    Nơi đất khách vẫn mời anh cạn chén …

    Em xin hát một bài trọn vẹn …
    NẤM MỘ TÌNH QUÂN …oanh én chia lià …
    Bài ca nầy em sáng tác giữa canh khuya …
    Cho hiền tẩu trong đằm đià nước mắt …

    Lý con sáo mang nổi niềm quặn thắt …
    Lời than van ôi đặm đặc cung sầu …
    Bao nhiêu người tức tưởi dưới canh thâu …
    Em uất nghẹn mà cuối đầu …tiễn biệt …

    Lữ Khách



    Chúc anh an giấc ....
  3. LU KHACH Moderator

    Tôi Và Em 6

    Tôi và em hai mãnh hồn đơn lạnh
    Khi đêm về thường canh cánh đau thương
    Mượn vần thơ đễ đốt nát đêm trường
    Ngồi gặm nhắm bao chuyện buồn ...nơi xứ lạ...

    An ủi cho nhau những khi lòng sa ngã
    Bởi cuộc đời và quá khứ quá khỗ đau
    Kiếp nhân sinh trong cuộc sống cơ cầu
    Thân lữ khách với tình sầu bất biến

    Em và tôi hai phương trời dịu viễn
    Nhưng đã nhủ lòng hai tiếng ...yêu em...
    Ngỏ ý tình thơ trong đêm vắng im lìm
    Bằng linh cảm con tim mong tình yêu xất hiện

    Trăng tỏa sáng ánh ngời soi mặt Biển
    Như chỉ lối con thuyền ẩn hiện của hải đăng
    Tôi yêu em như từng đợt sóng ngầm
    Tuy êm ả nhưng ...ngang tầm giông bão...

    Lữ Khách
  4. Giọt Mưa New Member

    Quân ca còn nhớ D muội chứ ...uống bia ít ít thôi...kẻo mai này ..........muội hem có chuốc ca ca say được
  5. LU KHACH Moderator

    Mèn ơi bặt vô âm tín bấy lâu nay hén ...bộ lên xe bông rồi hay sao nà hihìh...dạo ni anh bỏ rượu bier rồi đâu có uống nửa chứ . bây giờ mà gặp lại muội thì ca ca sẽ không chống nổi đâu hihihi ...Mến chúc muội cùng gia đình van an nha ...

    Tình thân

    Sắc Thu Tình Tri Kỷ

    Tình có đẹp khi vạn sầu bên cạnh?
    Ai vô tình đã vén mãnh hồn đau ?
    Tình Thu ơi ! xin chớ vẫy tay chào
    Hảy tô đậm cho nhau...hồn tri kỷ...

    Ta đã đợi một sắc màu mộng mị
    Trong nắng vàng hương vị ngọt ái ân
    Vòng tay anh sẽ say đắm ân cần
    Và xiết chặt vào những lần gặp gỡ

    Gió thu lạnh nhưng xin em đừng lo sợ
    Cho tâm hồn bở ngỡ phút bên nhau
    Mặc mùa thu làm sắc lá phai màu
    Anh sẽ giữ cho nhau...hồn thấm đậm

    Dù đôi ta có cách xa vạn dậm
    Nhưng trong lòng vẫn thắm mộng duyên trao
    Đừng làm cho lan tím úa phai màu
    Xin đừng để sắc thu vàng...rỉ máu...

    Lữ Khách
  6. Giọt Mưa New Member


    m vẫn thường về ttc nhưng có điều chỉ ghé thăm a tý rồi lại ra đi vì a quay về DTH và tin lời cô ấy ( e thật sự ko có quay về DTH và cũng ko có lien hệ với người a ghét nhất ...nhưng a lại nói e xí gạt a....e đành im lặng ra đi ). Lúc đó mọi lời giải thích đều vô ích...vì a ..........giờ gặp lại ráng mà um mớ tâm sự của m nà

    kể chuyện tình yêu....

    trách trái tim sao cứ mãi ngập ngừng
    khi hiểu rằng đã yêu người đến vậy
    cứ ngại ngùng cho đến khi đã trễ
    nguời đón cho mình một hình bóng giai nhân...

    ở bên nguời lòng bỗng thấy bâng khuâng
    vì chẳng lẽ gần mà xa như thế
    cố sẽ quên lời trái tim chống chế
    rồi hiểu rằng mình thật quá ngô nghê

    nguời chọn rồi...thôi đành vỡ cơn mê
    nén nỗi đau chúc cho nguời hạnh phúc
    giữa dòng đời ta giao nhau một lúc
    chỉ vậy thôi mà tim mãi ê chề

    rũ bóng dài trên triền cát lê thê
    ta nặng nhọc đi qua miền thuơng nhớ
    tự nhủ lòng phía sau lưng tình vỡ
    ngoảnh lại làm gì?..nơi ấy chỉ là mơ..

    đến một ngày tôi bắt gặp dòng thơ
    chuyện tình trong đó chỉ là dang dở
    nguời tác giả như vô tình nhắc nhở
    tôi chính là nguời con gái trong thơ

    người nói rằng một thời nguời đã mơ
    đến với tôi bằng trái tim rộng mở
    những hồn nhiên gieo cho tình trắc trở
    yêu dấu lòng người chỉ gửi câu thơ

    đã rất lâu nguời vẫn cứ ngóng chờ
    còn tôi mãi một nụ cuời hờ hững
    rồi cứ thế chôn tình trong tuyệt vọng
    sợ vỡ òa một ánh mắt ngu ngơ

    ôi uớc gì..!....tất cả chỉ là mơ
    khi tỉnh dậy tất cả đều như cũ
    ta trở lại với khoảng thuơng nhớ
    chưa ánh mắt buồn..chưa có những sầu thơ

    tất cả chỉ là..của một thoáng vu vơ...!
  7. LU KHACH Moderator

    LẤP MỘ TÌNH THI

    Tất cả cũng chỉ vì thơ ...
    Thế cho nên mới tan tành vụn vở ...
    Nghiã ái ân như là ... khách thợ ...
    Nợ ba sinh ...như một mớ tro tàn ...

    Nhắc lại làm gì khi tình đã sang ngang ...
    Để lại cho anh bao hàng thơ nhỏ lệ ...
    Đời còn chi ...ôi nỗi sầu nhân thế ...
    Từng giọt mưa ...cho thế hệ nghịch chiều ...

    Hảy để lụy tình cho linh lãng phiêu diêu ...
    Những dòng thi còn bao điều khúc mắc ...
    Anh vẫn là anh ...mang niềm đau quặn thắt ...
    Nhưng thời gian ...đã dẫn dắt đi rồi ...

    Hảy chúc cho người đẹp mộng chung đôi ...
    Ta sẽ là ta không đổi dời mai một ...
    Sầu khỗ , đau thương ...em ơi hảy nhốt ...
    vào mộ sâu mà thiêu đốt cho rồi ...

    Đừng bao giờ giữ lại cái ...tôi....

    Lữ Khách

    Mèn ơi ....lặn 1 hơi quá lâu mới nổi lên ...bây giờ thở ra 1 bài dài quá mạng hìhihi...anh bây giờ không còn làm thơ như xưa nửa ...hôm nay lấy con dao cùn ra họa với em nè ...chèn ui lục nhách hà ...hết bén rồi ...chịu khó đọc 1 tí nha hihihi ...chúc em vạn sự an hỉ ...
  8. LU KHACH Moderator

    HOÀI THU

    Hạ đi Thu đến úa vàng
    Hàng cây rủ lá điêu tàn phố quen
    Mưa buồn réo rắt trong đêm
    Quyện cùng tiếng gió gợi thêm nổi sầu
    Em giờ mãi tận nơi đâu?
    Thu về có nhớ đêm thâu thuỡ nào?
    Biển tình soi sáng đầy sao
    Mắt chìm trong mắt lệ trào hoen mi
    Niên trường Thu đến rồi đi
    Tim tôi vẫn mãi tình si theo mùa
    Lệ lòng tuông chảy theo mưa
    Đoạn trường luyến nhớ như vừa chia tay
    Tây âu tháng rộng năm dài
    Anh còn hơi thở...dạ hoài tình em...

    Lữ Khách
  9. Giọt Mưa New Member

    Em cần người dạy em biết thứ tha...

    Rồi một ngày em cũng sẽ quên anh
    Hay biết đâu hết một đời..có lẽ
    Em vẫn cười nụ cười xưa ngạo nghễ
    Để giấu đời một khúc hát đam mê

    Kiếp lục bình khi một chốn đôi quê
    Anh lãng quên dù chưa lời từ giã
    Em non nớt mộng mơ nhiều xa lạ
    Vết xước nào cho đủ bước ngày qua

    Em cần người dạy em biết thứ tha...
    Để em giữ trái tim mình không chết
    Một người đi không hẳn là đã hết
    Mà tim ngoan vội vùi lấp mặn mà

    Với thời gian dĩ vãng sẽ nhạt nhoà
    Quên thì không..đơn giản thôi..hết nhớ
    Trái tim em sẽ xóa đi hằn vỡ
    Nụ cười xưa trở lại..biết hững hờ

    Thôi nhé anh..không thể cứ lập lờ
    Em thế chấp cả linh hồn ra cược
    Chẳng tính toan nhận gì khi mất được
    Rồi trắng tay trong ván cược bất thường

    Nếu không thể cùng nhau hết con đường
    Em lui bước xin nhường anh đi trước
    Khi trái cấm không rơi vào tay ước
    Ngọt ngào xưa nay hóa đắng là thường

    chèn ui...dzị là a chê e dài dòng đó mà...thấy ghét a ghê...cứ ghẹo e hoài à

  10. LU KHACH Moderator

    Tình Cô Đơn 7

    Tôi muốn viết một cuộc tình cay đắng
    Khối u sầu trong thầm lặng khỗ đau
    Cuộc sống tha hương sao lại quá cơ cầu
    Ai biết đuợc mặt sau...đời viễn xứ...

    Vì hòan cãnh nên không quyền do dự
    Sống cuộc đời trong khổ sự ép duyên
    Có phãi đâu vì vật chất với kim tiền
    Vì ân nghĩa nên hỉ nguyền trao trã

    Tôi không óan trách trời cao hay thiên hạ
    Trách nhiệm nầy phãi ngã gía một con tim
    Trong âm u tữu bạn với màng đêm
    Ai có hiểu một nỗi niềm cô quạnh

    Ngất ngưỡng say trong men sầu canh cánh
    Tôi cô tình thắm lạnh cã hồn đơn
    Em và tôi cùng cãnh ngộ tủi hờn
    Nên thông cảm sự nhiểu nhương đời bất hạnh...

    Lữ Khách 31-10-07
  11. LU KHACH Moderator

    Lời Muốn Ngõ

    Muốn nói với em lời tâm tình chân thật
    Nhưng sợ rằng làm phật ý tim em
    Nên ngày đêm ấp ủ một nỗi niềm
    Lòng ray rức nên càng thêm ...sầu não...

    Không biết em có còn tỉnh táo
    Đễ nghe lòng tôi gỡ tháo buồn lo
    Tôi giờ đây ruột rối như tơ vò
    Người yêu hởi ! có hiểu cho lòng tôi đó ???

    Chia tay nhau cõi lòng luôn vò vỏ
    Khối sầu nầy ...em có rỏ cãm thông ?
    Hay quay đi khi nuớc mắt tuông dòng ?
    Hoặc xúc động với cõi lòng trắc ẩn ?

    Cao xanh ơi ! sao đời tôi lận đận
    Hơn nữa cuộc đời vẫn chưa tận niềm đau
    Hạnh ái thu nao sao cứ mãi thét gào
    Tôi như thể con tàu ...đi nguớc hướng ...

    Lữ Khách
  12. LU KHACH Moderator

    Tình Đồng Cãm

    Bao năm qua tôi làm thân viễn xứ
    Nh ưng trong lòng vẫn l ưu giữ bóng hình em
    Mặc thời gian làm hoen úa con tim
    Tôi cứ mãi kiếm tìm ....ngày xưa củ

    Em hiện đến nh ư một con thác lũ
    Trôi cuốn đau buồn trong ấp ủ con tim
    Đánh thức hồn tôi bằng tia sáng triền miên
    Với tình cãm uyên duyên của người con gái

    Tôi với em hai mãnh đời từng trãi
    Đau khỗ lòng bởi luyến ái ...cách chia
    Điệp khúc từ ly trỗi dậy lúc canh khuya
    Nên mượn bút xẻ chia tình ngan trái...

    Những dấu ấn trong cỏi lòng còn lưu mãi
    Đau đớn , u buồn, khổ ải vẫn chưa phai
    Tôi với em cùng thấu hiểu cãnh đêm dài
    Nên con chử viết trao ai...tình đồng cãm...

    Lữ Khách
  13. LU KHACH Moderator

    Tôi Yêu Em 4


    Tôi yêu em bằng tình yêu chân thật
    Chớ không gì vật chất hèn sang
    Em đã đổi thay một lối sống hoang tàn
    Làm quên lãng sự phũ phàng đời viễn xứ...

    Tôi biết em vào mùa đông tuyết phủ
    Khi sắc màu ủ rủ dưới trời băng
    Trong không gian bao phong vũ thét gầm
    Tôi cô độc âm thầm trong giá buốt...

    Thầm mong ước cho mình có được
    Một mối tình sánh bước cạnh bên nhau
    Cho trời đông không phũ lạnh một màu
    Cho cuộc sống vẫy chào tia nắng ấm...

    Tôi yêu em một tình yêu sâu đậm
    Như con thuyền thăm thẵm vượt trùng khơi
    Lướt phong ba bão tố của cuộc đời
    Để về lại bên người gieo bến mộng...

    Lữ Khách
  14. LU KHACH Moderator

    Giao Mùa Tịnh Ái

    Gió đầu đông làm lạnh lòng người lữ thứ
    Nhớ dáng nàng-mang thi ngữ sắc thu
    Đêm cô liêu sao giá buốt âm u
    Nơi quê mẹ tim lòng em có nhủ???

    Đừng hờn trách nguời ơi xin tha thứ
    Đừng buồn phiền vì hai chử nhớ nhung
    Ta yêu nhau dù hoàn cãnh có khốn cùng
    Hảy giử vẹn tình chung khi xa cách...

    Thực tế đó mới là một thử thách
    Cho tâm hồn tự bạch tiếng yêu thương
    Gởi ấm cho nhau khi giá lạnh đêm trường
    Em chớ đễ nhiễu nhương tình bên cạnh...

    Mình phàm phu chớ phãi đâu thần thánh
    Mà cỏi lòng không canh cánh vấn vương
    Nhớ nghe em lời anh hay nói thường
    Trời có xập xuống anh vẫn thương em mãi mãi...

    Lữ Khách
  15. LU KHACH Moderator

    [IMG]




    Tình Xuân Cách Biệt


    Xuân đã về mẹ hởi có hay
    Lòng con triủ nặng suốt đêm ngày
    Hoa mai rực rở màu khoe sắc
    Mẫu tử chia lià …nỗi đắng cay …

    Dương gian di ảnh mờ sương khói …
    Đất khách cô tình tuyết phủ rơi…
    Còn đâu bóng dáng người hiền mẫu …
    Khoé mắt tuông trào …dáng xuân ơi…

    Lữ Khách
  16. LU KHACH Moderator

    Chúc Xuân

    Đời ta như cánh chim bay
    Cách xa nguồn cội biết ngày nào nào sum
    Xuân sang hoa sắc tưng bừng
    Mà sao ta vẫn không ngừng sầu vơi
    Xuân nay là mấy Xuân rồi
    Mà ta vẫn mãi phương trời xa xôi
    Xứ người Bạn hữu tôi ơi
    Đón Xuân xứ lạnh bùi ngùi nhớ thương
    Cuộc đời lữ khách tha hương
    Làm sao có được tình thương sum vầy
    Thôi đành chấp nhận rủi may
    Cho qua ngày tháng buồn say ân tình
    Xuân này hy vọng bình minh
    Xua tan đau khổ ly tình cách chia
    Thiên tai đói khát chia lìa
    Từ hôm nay sẽ lập bia chôn vùi
    Đón mùa Xuân mới tươi vui
    Năm châu bốn Biển người người thương yêu ...

    Lữ Khách
    iSoftVNHuy mobile thích bài này.
  17. LU KHACH Moderator

    Mùa Xuân- Nhớ Mẹ

    Ước gì con hãy còn son
    Để con bên Mẹ không còn cách xa
    Xuân nay Mẹ đã đi xa
    Mà con ở mãi phương xa mịt mù
    Xứ người xuân đến âm u
    Lòng con trĩu nặng như thu úa sầu
    Nỗi buồn đất khách trời Âu
    Nhớ về quê Mẹ đau sầu lệ rơi
    Xuân nay lại vắng Mẹ rồi
    Một mình con đón xuân rơi giọt buồn
    Mai vàng rũ nụ thê lương
    Như lòng của Mẹ nhớ thương con khờ
    Bây gi một bóng bơ vơ
    Tay cầm Mai thắm... Mong chờ Ngày xưa...

    Cô Đơn
    Sheiran thích bài này.
  18. LU KHACH Moderator

    Anh Đã Về

    Anh đã về với lời hẹn đêm trao
    Mà năm tháng đã dạt dào nhung nhớ
    Cho đôi tim hoà chung một nhịp thở
    Trao hồn mình để trả nợ ...ái ân...

    Anh trở về để tìm lại vầng Trăng
    Mà năm tháng thi nhân hằng mơ ước
    Nối đường tơ với tiền duyên ô thước
    Cho lòng mình...thậm thượt...đam mê...

    Anh đã về nơi sài phố tình quê
    Để gặp em xoá ê chề nổi nhớ...
    Cho nảo cân thôi sầu vương cách trở
    Cho linh hồn không khốn khổ vì em...

    Anh đã về là xoá hết màng đêm
    Thắp sáng lửa hương cho mình thêm nồng cháy
    Cho tình ta quyện hoà cùng nhau mãi...
    Lan tím màu là hạnh ái của đôi ta...

    Lữ Khách
  19. LU KHACH Moderator


    CỐ QUẬN TÌNH XANH

    Lặng nhìn cố quận xa xăm
    Em ơi có biết tháng năm nơi nầy
    Nổi buồn phủ kín trời mây
    Gởi sầu gởi nhớ bủa vây tâm lòng
    U linh nhân ảnh trời đông
    Yêu em anh viết từng dòng nhớ thương
    Em , anh xa cách đôi đường…
    Nhất ngôn ước thệ vấn vương cỏi lòng
    Hởi người em gái chờ mong ?
    Ôm dòng thi ngữ cô phòng đợi anh
    Nơi xa tim có trọn dành ?
    Gói niềm tâm sự tình xanh hẹn thề
    Niềm thương , nổi nhớ tình quê
    Hương xuân nồng thắm vẹn bề tình lang
    In trong tâm khảm dáng nàng …


    Lữ Khách

    Các file đính kèm:

    • u5.jpg
      u5.jpg
      Kích thước:
      31 KB
      Đọc:
      2
  20. LU KHACH Moderator


    NỔI NIỀM XUÂN ĐẤT KHÁCH

    Xuân lại về với nổi nhớ không tên
    Lời ước hẹn còn lênh đênh lây lất
    Thân lữ khách trường niên đều tất bật ...
    Manh áo chén cơm ...sự thật ở xứ người ...


    Băng gía ngập tràn nên cảnh sắc kém tươi
    Dù xuân đến ngược xuôi trong tuyết phủ ...
    Đã mấy xuân qua sao lòng ta còn ấp ủ ...
    Một bóng hình chưa làm chủ được trái tim ...


    Xuân hởi Xuân ơi ta đâu biết kiếm tìm ...
    Niềm thương cảm của nổi niềm ân hĩ ...
    Có phải nảo cân ta còn nhiều ít kỷ ...
    Nên Xuân về còn ủy mị dở dang ...


    Ta cô đơn trong mỏi mệt cơ hàn ...
    Nơi đất Mẹ còn chứa chan dòng huyết lệ ...
    Buồn tủi nhớ nhung cho mãnh đời dâu bể ...
    Biết bao giờ ta mới kiệt quệ ...nhớ nhau ...


    LỮ KHÁCH

    TÂN NIÊN KÍNH CHÚC MỌI NHÀ
    THÀNH AN HẠNH HĨ THÁI HOÀ HƯƠNG XUÂN