[truyện dài] Người dưng...

Thảo luận trong 'Tác phẩm sáng tác' bắt đầu bởi Sheiran, 18 Tháng hai 2013.

  1. Sheiran R.L.G

    Chương X

    Tiếng mở cửa làm Thảo giật mình. Nhìn đồng hồ, chưa được 7h. “Ai vậy ta?”

    Tên ma nam nhanh nhẩu: “Tui ra coi rồi, mẹ cô với em gái cô.”
    - Mẹ tui?
    - Chắc lên thăm nhà cô đó mà.
    - Um.m… Vậy là mình không được tự do nữa rồi.
    - Có ai thấy mình đâu mà không tự do.

    Thảo không nói gì. Tiếng em gái cô vọng vào:
    - Ở đây chưa biết chị Hai mất á mẹ, hồi nãy có chị hàng xóm hỏi con sao chị Hai đi đâu lâu quá hông thấy về.

    Giọng mẹ Thảo buồn buồn.
    - Ừ, thì lúc tới chỗ tai nạn đón chị con, mình về thẳng dưới quê, bạn bè chị con ở SG với hàng xóm không biết cũng phải. Thôi kệ, chị con vô phước đi sớm, cứ từ từ, không nên ồn ào.


    Khoảng 11h, có người đến chuyển bưu phẩm. Em Thảo ra nhận, xách hộp bưu phẩm đi vào:
    - Bạn chị Hai gởi quà.

    Thảo ghé mắt xem em gái mở quà… là một đôi hài đỏ… từ anh.

    Tên ma nam huýt vào vai Thảo:
    - Cuối cùng cũng được tặng quà rồi hen.

    Thảo ngó lơ đi vào phòng, nằm xuống giường:
    - Chằng có ý nghĩa gì. Cố tình làm cho ai đó vui theo ý người đó. Và hành động xuất phát tự nhiên từ tấm lòng. Khác nhau xa lắm.
    - Còn một lần gặp nhau nữa, cô định làm gì?
    - Không gặp nữa.

    Tên ma nam nhướng mài:
    - Sao vậy?
    - Tui thấy gặp nữa cũng chẳng để làm gì.

    Có tin nhắn tới:
    - Thời xưa không bia, thời nay có bia rồi, tối nay có cô bé mang hài đỏ đi dạo phố và một ai đó uống bia ha!

    Tên ma nam đưa mắt nhìn Thảo dò xét. Thảo không reply, cũng không biểu hiện thái độ gì.

    Đợi một lúc không thấy reply, anh gọi.

    Một hồi chuông… hai hồi chuông…

    Đến hồi chuông thứ tư thì em gái Thảo mở cửa bước vào. Thảo quên hôm nay nhà cô không như mọi ngày. Em gái Thảo bắt máy:
    - Alo.
    - Sao không trả lời anh?
    - Dạ… em… là em chị Thảo.
    - À… em mới lên chơi hả. Có chị Thảo ở nhà không em?
    - Dạ…
    - Chị Thảo ra ngoài không mang điện thoại theo hả, vậy chút anh gọi lại cũng được.
    - Anh là… bạn chị Thảo hay đồng nghiệp?
    - Anh là… bạn trai chị Thảo.
    - Um.m… hôm nay có… mẹ em lên chơi nữa.
    - Um.m… Cảm ơn em nhé!

    Cúp máy, Thảo thấy em mình đứng tần ngần một lúc rồi mới ra ngoài. Thảo chậc lưỡi:
    - Con bé nói lung tung gì đâu không.

    Tên ma nam nhắc:
    - Lỡ chiều nay “người ấy” tới rước cô đi chơi thì sao?
    - Tui không quan tâm nữa… Kệ đi…

    * * *

    Chưa được 17h, nhà Thảo có khách…

    Mẹ và em Thảo chăm chú nhìn anh từ ngoài cửa. Anh cởi giày, xách một giỏ trái cây to bước vào:
    - Dạ cháu chào bác, cháu là bạn Thảo, nghe nói Bác mới lên chơi, gởi Bác ít trái cây lấy thảo.

    Em Thảo khều mẹ, thì thầm:
    - Hình như bạn trai chị Hai á mẹ.

    Mẹ Thảo đón giỏ trái cây, mời anh ngồi. Đôi mắt buồn xa xăm. Tên ma nam xoa cằm:
    - Định cưới cô luôn hả gì á mà.

    Thảo chỉ nhoẻn cười.

    Em Thảo lấy nước mời anh, mẹ cô mở lời:
    - Cháu với Thảo, quen biết nhau lâu chưa?
    - Dạ, biết nhau thì lâu lắm rồi, nhưng quen nhau thì hơn năm rưỡi.
    - Lâu rồi hai đứa không liên lạc hả?
    - Dạ vẫn liên lạc bình thường bác.

    Mắt mẹ Thảo bắt đầu đỏ lên:
    - Thấy cháu cũng đàng hoàng, lịch sự, con Thảo nhà bác nó vô phước.

    Anh sững lại, nhủ thầm: “Không lẽ Thảo đã nói với mẹ chuyện của mình… Anh vốn định sẽ chọn thời điểm thích hợp đến thăm gia đình Thảo, và nếu cô đồng ý, anh sẽ làm lễ cưới với cô, để an lòng gia đình…”

    Anh ngập ngừng:
    - Dạ…

    Mẹ Thảo tiếp lời:
    - Bác nói nó hoài, con gái con lứa đừng có uống bia uống rượu, xe cộ nguy hiểm, rồi nhiều chuyện, không nên. Vậy mà…
    Anh ngớ ra không biết nói gì, không hiểu câu chuyện đang theo chiều hướng nào, mà sao thấy em Thảo cũng bắt đầu thút thít.

    Thảo nói bâng quơ với tên ma nam:
    - Để xem anh sẽ thế nào? Có sợ không…

    Tên ma nam lắc đầu:
    - Cô thật khó hiểu…

    Mẹ Thảo cố nén cảm xúc để giọng nói thật bình thường:
    - Hôm đó đang ngủ, có người điện thoại, nói con Thảo gặp tai nạn, hình như là say, người ta tìm trong điện thoại số của mẹ, người ra gọi dùm. Bác lên đưa nó thẳng về quê.

    Anh tự nói với mình: “Thảo gặp tai nạn khi nào? Sao không nói anh biết? Gặp Thảo, anh không thấy cô trầy xước gì…”

    Mẹ Thảo tiếp lời:
    - Cũng hơn 2 tuần rồi, nhà mồ xây xong, cúng kiếng xong hết, bác với em nó mới lên đây coi dọn dẹp nhà cửa cho nó.

    Anh ấp úng chưa hiểu:
    - Nghĩa là… sao bác?
    - Bởi vậy bác mới hỏi hai đứa bao lâu không liên lạc, Thảo nó mất hơn 2 tuần rồi cháu à.
    - Mất là… Thảo chết rồi…

    Mẹ và em Thảo bắt đầu thút thít khóc…

    Anh như vẫn rối bời với những thứ vừa nghe:
    - Sao vậy được… cháu… mới gặp Thảo hôm qua mà…
  2. Huy mobile R.L.G

    :soqua::dotnhang:
    MinhThy thích bài này.
  3. iSoft R.L.G

    Con bé này biết chơi nà =)) ha ha
    MinhThy thích bài này.
  4. Sheiran R.L.G

    Chương XI

    Anh ngồi thẩn thờ bên bờ sông SG, trong đầu luôn tự hỏi: “Vậy là sao, vậy là sao?... Rõ ràng anh vừa gặp Thảo đây mà…”

    Thảo và tên ma nam ngồi cạnh nhìn anh thỉnh thoảng lại đưa hai tay làm động tác như massage đầu và mặt, rồi lại đưa mắt nhìn xa xăm.

    Thảo nói bâng quơ như chỉ nói với mình: “Tính anh trầm, nên phản ứng cũng trầm…”

    Tên ma nam thắc mắc:
    - Ảnh không… sợ hả ta. Gặp tui chắc tưởng tượng thôi là chết khiếp rồi.

    Thảo nhoẻn cười:
    - Trước đây có lần tui hỏi ảnh có sợ ma không. Ảnh nói ảnh không nghĩ đến chuyện ma quỉ. Và ảnh nghĩ người sống tốt dù có ma quỉ, cũng không có gì phải sợ. Người tốt thì ma hay thiên thần cũng đối với họ như nhau cả, sẽ không tổn hại họ.

    Tên ma nam đùa:
    - Chắc giờ ảnh đang chiêm nghiệm lại những điều ảnh đã nói với cô đó.
    - Thật sự, tui cũng không làm gì tổn hại đến ảnh.
    - Cũng có thể ảnh đang suy nghĩ về việc có khi cô đã biết những điều riêng tư trong cuộc sống của ảnh, những điều mà khi… còn sống, cô không thể nào biết được. Và nghĩ về cái đầm hôm qua cô mặc nữa. hahahaha…

    Thảo tự nhủ: “Anh đang đau khổ vì em không còn nữa? Đang nghĩ về việc anh đã gặp ma? Hay đang áy náy vì nghĩ rằng em đã thấy được những góc khuất mà khi còn sống em không thể nào thấy được – về hạnh phúc của anh?...”

    Tên ma nam dò hỏi:
    - Cô thực sự không muốn gặp ảnh lần nữa sao?
    - Ừa, gặp chi nữa bây giờ. Có khi lần này thấy tui ảnh chết khiếp.
    - Nếu trong vài ngày nữa cô không gặp, sẽ không có cơ hội nữa đâu.
    - Không cần mà.

    Thảo liếc nhìn tên ma nam, không hiểu sao hắn lại cười, nụ cười là lạ.

    * * *
    Mở mắt, Thảo ngạc nhiên khi thấy mình đang ở một gian phòng lạ. Cô ngồi bật dậy, dáo dác ngó nội thất và sự bài trí sang trọng xung quanh.

    Tên ma nam chợt xuất hiện, bảnh bao trong bộ trang phục thời trang, ngồi ở cạnh giường, mỉm cười thật tươi:
    - Chào mừng cô đến với phòng riêng của Bảo đen. Ước gì tui có thể mang một ly cam tươi cho cô lúc này.

    Thảo bật cười:
    - Tên gì xấu quắc dzậy.
    - Tui tên Bảo. Thích sơ mi đen, gần như chỉ mặc sơ mi đen. Yzf-R15đen. SLK đen. Nên mọi người gọi tui là Bảo đen.
    - Tự nhiên nói tên anh dzới tui chi?

    Hắn cười:
    - Tui cảm thấy tới lúc cô cần phải biết tên tui rồi, thời đại này đâu có ai kết hôn mà không biết tên chú rể chứ.

    Thảo lại bật cười:
    - Tào lao. Đừng nói là anh đang tán tỉnh tui nghen. Ma mà cũng tán gái nữa hả? Làm đám cưới ở âm ti à? Có được phép không?

    Hắn nheo mắt:
    - Để xem!
    - Đây là nhà anh?
    - Ừ, tui chết, căn phòng này vẫn để nguyên, không ai đụng vô.

    Thảo đưa mắt nhìn lại một vòng:
    - Nhà anh chắc giàu lắm hen.
    - Không giàu lắm, nhưng tất cả những thứ cô thích thời gian qua tui thấy cô lựa trên… internet, tui đều mua cho cô được.

    Thảo cười nhẹ:
    - Tại anh nhắc đó, giờ tui không cần gì hết, chỉ muốn uống một ly nước cam thôi là mãn nguyện rồi.
    - Vậy có phải tui tặng cô một ly nước cam, cô sẽ lấy tui không?
    - Không phải là tặng, mà quan trọng là tui phải uống được, hiểu chưa?

    Hắn lại nheo mắt:
    - Deal! Quyết định vậy nha!

    Thảo phì cười:
    - Nói như thiệt. Còn chưa tính tới chuyện tui có yêu anh không.
    - Không quan trọng, cô không ghét tui là tốt rồi, từ từ yêu. Thậm chí ghét tui tui còn làm cô yêu được, nói chi là không ghét. Chưa kể thời gian qua cô đã “quen thuộc” với tui rồi. Tui cũng hiểu cô rõ hơn ai hết…

    Hắn kề mặt từ từ sát vào mặt Thảo:
    - Vắng là sẽ thấy thiếu đó… Không phải giỡn đâu.

    Thảo đẩy đầu hắn ra một cái:
    - Đừng có mơ!

    Thảo bước xuống giường, Bảo chợt giữ tay cô:
    - Đi… đâu vậy?

    Thảo nghiêng đầu nhìn Bảo:
    - Vụ này… mới nè…

    Bảo bối rối buông tay Thảo, gãi đầu:
    - Đừng về những chỗ cũ nữa… quên hết đi… Có lẽ khoảng hai ngày nữa, mình không đủ sức để giữ hồn phách ban ngày đâu. Cứ ở đây…

    Thảo vờ như không để ý, xoay người bước đi:
    - Thật ra tui chỉ định dạo một vòng nhà anh thôi mà.

    * * *

    Ngồi trên mặt hồ phẳng lặng, xanh văn vắt, Thảo nhìn về phía gara:
    - Lúc còn sống, tui cũng thích moto, cũng thích xe mui trần, tui còn ước nhà mình có vườn rộng, có hồ bơi… Sao hồi xưa tui không gặp anh ha, anh cái gì cũng có.

    Bảo nửa đùa nửa thật:
    - Lúc còn sống, quanh tui toàn người đẹp, không hoa khôi cũng hot girl, có gặp cô đi nữa chắc gì tui đã để ý đến cô. Hahahaha…

    Thảo lườm Bảo, xong cũng cười:
    - Anh nói cũng đúng.
    - Có thích Cadillac luôn không?

    Thảo tròn mắt:
    - Nhà anh cũng có hả?

    Bảo cười phá lên:
    - Hahahaha… Nhà tui không ai có nhu cầu đi xe đó, nhưng cô thích thì tui… thuê, đi chơi vài ngày, có gì đâu.
    - Xí.í.í… Mà… hồi xưa anh đua xe xong… tử nạn à?
    - Thỉnh thoảng tui cũng có đua cho vui. Nhưng lần tui chết không phải vì đua xe, mới đau.
    - Anh nói anh té xe mà?
    - Ừ. Bữa đó qua nhà thằng bạn bên Q2 nhậu. Về cũng khuya. Tự dưng ngẫu hứng lên cầu Thủ Thiêm hóng gió chút. Lúc đổ dốc đi về, có chị hai nào đó không biết chơi trốn tìm hay làm gì, nấp trong đám cây con lươn giữa á, đột ngột đứng dậy, mặc nguyên bộ đồ trắng toát, tóc tai bù xù, bất ngờ quá nên tui hoảng hồn, lạc tay lái, ngã xe trượt vào thành cầu, đầu đập xuống đất… thế là…

    Thảo nhăn mặt, tỏ vẻ thông cảm:
    - Một cái chết… hơi nhảm hen.

    Bảo cũng nhăn mặt nhìn Thảo, thở dài.

    Thảo chép miệng:
    - Tui chết cũng không có gì tiếc, còn cuộc sống của anh thế này, chết cũng tiếc thiệt.

    Bảo ngã người chống tay ra sau:
    - Chết không có gì tiếc, nghĩa là cuộc sống vốn không có gì lưu luyến hay vướng bận. Tui thì không thấy tiếc gì hết. Sống hay chết cũng vậy.
    - Lúc chết anh không có bạn gái à?
    - Bạn gái hả? Vài người. Nhưng chỉ là niềm vui của tất cả các giác quan, các hoạt động hàng ngày mà thôi. Cảm giác xem ai đó như một phần của cuộc sống, tui chưa có.
    - Vậy mà đòi lấy tui?

    Bảo nhe răng:
    - Quên, bắt đầu có rồi.

    Bảo tỏ vẻ suy tư:
    - Mà có khi… vì… hiếm, không có sự chọn lựa, có là mừng rồi… cũng nên ha…

    Thảo yên lặng nhìn Bảo:
    - Chắc chắn là vậy rồi.

    Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Thảo, Bảo phá lên cười:
    - Hahahaha… Đùa với cô thôi, thật ra làm gì hơn 3 năm mà không có hồn ma trôi dạt nào khác ngoài cô chứ, chẳng qua là tui không thích tiếp xúc thôi… Hahahaha…
  5. Sheiran R.L.G

    Chương XII

    Bảo vừa đi đâu về, thấy Thảo đang ngồi chơi laptop ở Sofa, Bảo đến ngồi cạnh vẻ ngập ngừng :
    - Có chuyện này, tui nghĩ hoài, không biết có nên nói với cô không…

    Thảo hơi nhướng mài, liếc ngang Bảo một cái, phì cười :
    - Anh mà cũng có chuyện gì ngại nói với tui sao ?
    - Um.m… Chuyện không phải của tui…

    Thảo lại bật cười :
    - Tui với anh giờ còn liên quan chuyện gì của ai khác nữa sao ? Anh càng ngày càng lẩm cẩm như ông già í.
    - Um.m… Chuyện liên quan đến « người ấy » của cô…

    Thảo dừng tay, đặt laptop xuống, ngồi thẳng dậy, nhìn Bảo dò xét :
    - Chuyện gì nghiêm trọng hả…
    - Um.m… Tui mới ra ngoài chơi… nghe được một chuyện…
    - Ảnh có bồ mới hả ?

    Bảo nhìn cô, ngã người ra ghế :
    - Tui đâu có quỡn vậy, quan tâm chuyện bồ bịch của gã đó.

    Thảo lườm Bảo, không nói gì.

    Bảo cà rỡn :
    - Nếu giờ vợ « người ấy » của cô chết, cô có vui không ?
    - Tào lao, bả sống hay chết thì liên quan gì tui.
    - Um.m… Biết đâu không còn cổ nữa, ảnh sẽ lấy cô, cô được thành ước nguyện còn gì.

    Thảo lườm Bảo :
    - Anh nghĩ tui giờ có thể lấy ảnh được sao ?

    Bảo bật cười :
    - Nếu cô muốn lấy chồng, chỉ lấy tui thì được, người khác thì miễn bàn, hehe…
    - Ờ, một đám cưới được tổ chức hoành tráng dưới âm ty với cô hồn dạ quỷ.

    Bảo vui vẻ :
    - Tui hứa với cô, sẽ mang lại cho cô một đám cưới đẹp như cổ tích. Không để cô phải thiệt thòi.
    - Yeah… Anh Bảo đệp trai à, em muốn uống nước cam, nước cam thôi… ok…

    Bảo ngã người ra ghế, cười nhẹ :
    - Cứ từ từ…

    Bảo nhẹ giọng :
    - Thật ra… ngày mai… vợ « người ấy » của cô sẽ chết…

    Thảo giật mình, quay sang Bảo :
    - Hả ?
    - Um.m… Tui nghe được… cổ đi tắm biển, bị chuột rút…

    * * *

    Thảo gõ cửa nhà tắm. Vợ anh đang ngoài bãi biển. Anh nói vọng ra :
    - Em quay lại hả ?

    Mở cửa, anh giật nảy người, hơi lùi lại… Chững một lúc, anh từ từ bước ra ngoài, ngồi xuống ghế :
    - Em khỏe không ?
    - Anh không sợ sao ?

    Anh thở nhẹ :
    - Ngày đầu tiên biết em mất, anh đã rất sợ… Rồi anh nghĩ đến mình đã từng gặp nhau hai lần sau đó, dần dà… anh không thấy sợ nữa… Anh cũng mong có thể gặp lại em…
    - Gặp lại em, anh muốn nói gì với em ?

    Anh có vẻ ngập ngừng…
    - Anh cũng không biết nữa…

    Ngừng một lúc, Thảo từ tốn :
    - Em đến… để nói với anh… vợ anh sắp chết…

    Anh đứng bật dậy :
    - Em nói gì ?
    - Vợ anh sắp chết đuối.

    Anh lao ra khỏi phòng, Thảo chặn lại ngoài cửa:
    - Đây là số mệnh, anh không cứu được…

    Anh run rẩy, khẩn trương:
    - Giờ… anh phải làm sao ?
    - Nếu em chết, vợ anh có thể sống, anh sẽ chọn ai ?

    Anh thất thần :
    - Em đã chết rồi mà ?
    - Em có thề hồi sinh… nhưng nếu cứu vợ anh, em sẽ mất đi hồn phách, không được siêu sinh nữa…

    Anh khụy xuống, ứa nước mắt :
    - Em có thể cứu được cô ấy sao ?
    - Nhưng em sẽ chết.

    Anh níu hai chân cô, nước mắt bắt đầu rơi, giọng nói nghèn nghẹn :
    - Anh không biết con người thật sự có kiếp sau không, nhưng em đã chết, và cô ấy đang sống, nếu có thể cứu cô ấy… xin em…

    Thảo cố nén nước mắt đang trực trào ra, bình thản :
    - Em sẽ không còn hồn phách nữa, sẽ không được siêu sinh nữa, anh không quan tâm sao ?
    Tâm thần anh có vẻ mụ mị :
    - Em chết rồi mà, cô ấy thì chưa… xin em…

    * * *

    Thảo mở mắt, thấy mình đang nằm trong phòng Bảo, cô ngồi bật dậy :
    - Sao tui vẫn chưa chết.

    Giọng Bảo từ xa vọng tới :
    - Cô đã chết rồi, chết được lần nữa sao chị hai ?
    - Nhưng anh nói nếu cứu vợ ảnh, tui sẽ mất đi hồn phách, sẽ không được siêu sinh mà.

    Bảo ngồi ngã người xuống ghế, đưa tay xoa càm, từ tốn :
    - Tui đâu có năng lực biết được người nào sắp chết. Tui chỉ có thể biết « người ta » sắp đi biển chơi thôi.

    Thảo có vẻ tức giận :
    - Anh lừa tui ?

    Bảo nhướng mài :
    - Không tốt sao ?

    Thảo hậm hực thả người nằm phịch xuống, gác tay lên trán, mắt nhìn mông lung. Bảo đến, ngồi xuống cạnh giường :
    - Cô đã tỉnh ngộ chưa ?
    - Ảnh… cũng… đâu có gì sai.
    - Hum.m…
    - Tui đã chết rồi, « người ta » còn đang sống… lựa chọn đúng thôi mà…

    Bảo gật gù :
    - Um.m… Biết trước như vậy, tui sẽ bảo cô nói với ảnh, nếu vợ ảnh chết, cô có thể nhập hồn vào xác cổ, chung sống với ảnh, để xem người ấy của cô – lúc ấy sẽ lựa chọn thế nào.

    Thảo xoay người, xoay lưng về phía Bảo, không nói thêm gì nữa.
  6. Sheiran R.L.G

    Chương XIII

    Đêm nay trời nhiều sao. Thảo ngồi bó gối trên xích đu. Bảo đứng đưa nhè nhẹ… Đã 3 ngày rồi… 3 ngày bao nhiêu lần Thảo muốn đi xem anh thế nào…

    Thảo dượm đứng dậy. Bảo như nhìn thấu tim đen cô:
    - Định đi thăm “người ta” à?

    Thảo im lặng không trả lời. Bảo tiếp:
    - Không có mợ chợ vẫn đông. Không cần nghĩ về anh ta nữa đâu. Anh ta vẫn vui vẻ sống một cuộc sống không có cô, như không có chuyện gì xảy ra.

    Thảo liếc nhẹ:
    - Anh có là người ta đâu mà biết.
    - Tại cô suy nghĩ nhiều quá thôi. Có gì đâu mà không biết. Phụ nữ luôn như vậy. Tự suy nghĩ nhiều dùm người khác.

    Thảo bước đi chầm chậm. Bảo tiếp tục nói:
    - Sự thật là cô đã chết rồi. Lưu luyến nữa cũng có được gì đâu, có thay đổi được gì đâu. Sao không bỏ qua hết mọi thứ đi.
    Bắt đầu một cuộc sống mới.
    - Một cuộc sống mới? Cuộc sống gì với một hồn ma chứ?
    - Một cuộc sống mới từ trong tâm hồn cô.
    - Thì… tui đi xem một chút… cũng có gì đâu… rảnh mà.
    - Có thể đi dạo phố, đi mall. Tại sao phải đi gặp người đó? Với anh ta cô chỉ mãi mãi là người dưng thôi, hiểu không?

    Thảo thấy hơi tự ai, cô xẵng giọng:
    - Anh với tui cũng chỉ là người dưng thôi mà. Anh quan tâm nhiều quá làm gì.

    Nói xong, Thảo cảm thấy hình như mình cũng hơi… quá đáng. Nhưng cô có nói gì sai đâu. Thảo thấy Bảo hơi chững lại, hắn cười nhẹ, buông một chữ gãy đoạn như gió thoảng:
    - Ừ…

    Rồi hắn… biến mất. Thảo cũng lờ đi, ra công viên ngắm người qua lại: “Chắc giận hờn vu vơ rồi…”.

    * * *

    Mấy đêm liền, không thấy hắn về nhà hắn hay công viên. “Không lẽ tên này tự dưng giận dai vậy?”… Thảo cũng đã quyết định buông tay, không bận tâm về anh nữa. Cứ quan tâm mãi đến một vấn đề gì đó, một ai đó, chỉ tự làm mình trở nên rắc rối mà thôi. Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, cuộc sống ấy thế nào, mình có suy nghĩ khác đi, cũng không ảnh hưởng đến hay thay đổi được. Mọi sự kết thúc, dư âm dài hay ngắn, cũng thật sự là kết thúc, hãy để nó tự nhiên với qui trình của nó, khuấy động chỉ làm quá trình diễn ra thêm công hao phí.


    Một tuần… hai tuần…

    Một tháng… hai tháng…

    Thảo không hiểu Bảo đã đi đâu. Đúng là không có hắn… vắng thật… thiếu thiếu một cái gì đó không chỉ là một người bên cạnh…

    * * *
    6 tháng sau…

    Mở mắt, Thảo thấy xung quanh dường như khang khác, có ai đó đang giữ chặt tay cô. Nhìn ngang, một tên con trai xa lạ đang mỉm cười:
    - May quá… em tỉnh rồi!

    Thảo nói thầm trong đầu: “Tỉnh rồi! Là sao?...”

    Hắn đỡ cô dậy, mớm ly nước vào miệng:
    - Em uống miếng nước đi!

    Thảo lại lẩm bẩm trong đầu: “Uống nước cái gì…”, còn đang suy nghĩ, Thảo thấy lưỡi và cổ mình cảm nhận được nước… uống nước… mình uống nước được???...

    Thảo bước xuống giường, chạy ra ngoài: “Nhà ai đây? Tại sao mình ở đây?”…

    Thảo trở lại phòng, đến tủ áo, nhìn vào gương: “Ai đây?...”. Thảo đưa tay sờ mặt “đây không phải mình… nhưng… đây là người sao?”…

    Thảo đến cầm ly nước, uống cạn “mình uống nước được thật…”

    Tên con trai lạ chợt phì cười:
    - Thôi đừng thắc mắc nữa, cô đang là người đó!

    Thảo tròn mắt:
    - Sao anh biết… tui đang thắc mắc cái gì?

    Hắn lại cười:
    - Định đùa với cô vài ngày. Mà đúng là tui không đủ kiên nhẫn, cũng không muốn nhìn cô phát điên lên. Tui là Bảo Đen nè!
    - Hả?

    Thảo thảng thốt bật lên.

    Tên con trai kéo cô ngồi xuống giường:
    - Tui đây!
    - Sao… là anh được? Là người sao?
    - Ừa, là người. Cái xác tui và cô đang dùng, hồn đã chết rồi, đi lang thang rồi.
    - Là thành hồn ma trôi dạt?
    - Ừa!
    - Là có thể hồi dương lại được?
    - Ừa!
    - Anh không nói họ hồi dương?
    - Không cần. Hai người này suốt ngày ăn chơi, phê thuốc, sống không có ích gì hết. Hồi dương rồi lại chết nữa thôi. Có khi làm ma họ sẽ vui hơn.
    - Vậy sao được…
    - Đừng lo! Sống trên đời đôi khi phải vậy mà, không cần lúc nào cũng tốt đâu.
    - Mấy tháng qua anh đi đâu?
    - Đi tìm người… chết chứ đi đâu. Tìm người phù hợp phải đi khắp nơi, và tốn nhiều thời gian. Người chết phải chưa tới số, vừa mới chết, ngoại hình – sắc vóc tương đương tui với cô, gia thế phải tốt nữa.
    - Sao liên quan đến gia thế nữa?

    Bảo cười:
    - Cô thích thời trang như vậy, gia thế tốt một chút có lợi mà. Haha…

    Thảo thừ người:
    - Tui chưa bao giờ nghĩ là có thể sống lại, còn trong một thân phận khác.
    - Không phải dễ đâu, tui phải làm rất nhiều thứ…
    - Sao anh muốn sống lại?

    Bảo chậm rãi:
    - Vì muốn thử mang đến cho cô… một cuộc sống mới.
  7. Sheiran R.L.G

    * * *

    Chiếc Cadillac đen đỗ trước cửa nhà Thảo, Bảo bước xuống, nhìn Thảo, nháy mắt – khẽ cười.

    Yên vị trên xe, Thảo cười cười nhìn Bảo:
    - Anh không nói là nhà “cái xác của anh” giàu như vậy.

    Bảo lái xe đi:
    - Giàu gì chứ, cỡ nhà tui thôi mà, còn chiếc này, mới thuê – 100$/giờ. Hahahaha…

    Nhìn Thảo cũng cười, Bảo nháy mắt:
    - Hôm nay có trăng đó!
    ….

    Đậu xe bên bờ biển, Bảo lấy một túi đồ to, xong nắm tay Thảo, tỏ vẻ tập trung:
    - Nhắm mắt lại, thả lỏng nhé!

    Thảo nghe tiếng gió, tiếng sóng, và hơi lạnh dìu dịu bao trùm quanh người, tiếng của Bảo:
    - Mở mắt ra được rồi.

    Mở mắt ra, Thảo nhảy cẫng lên hạnh phúc:
    - Wow… thành người rồi vẫn đi trên nước được sao.

    Bảo cười:
    - Người không hoàn chỉnh mà, linh hồn mình vẫn là ma, nhưng dĩ nhiên những việc như vầy, lâu lâu tập trung, dồn năng lượng, mới làm được. Không làm được thường xuyên đâu.

    Thảo hứng chí chạy nhảy tung tăng, tiếng cô lẫn vào trong gió:
    - Dù chỉ một lần thôi tui cũng đủ hạnh phúc rồi, không cần nhiều đâu.

    Thảo thả người nằm xuống mặt biển, dang rộng hai tay, nhìn trăng vành vạnh trên cao.

    Bảo giơ bộ đầm dạ hội trắng dài và đôi hài đỏ trước mặt Thảo:
    - Có muốn thay đồ không? Sophia Tolli đó, và phải mua bằng tiền, không “nhìn là được” như hồi xưa đâu, không xài… phí đó…

    Nói xong, Bảo nhắm mắt lại.

    Thảo thay đồ xong, Bảo mở một chai vang đỏ, rót đưa cho Thảo:
    - Mừng cho đêm trăng đầu tiên cô trở lại làm người

    Thảo cười tươi luôn miệng, cô thật sự cảm thấy rất kích thích và vui vẻ. Thảo nhìn quanh:
    - Anh chuẩn bị đầy đủ vậy, đừng nói là chỉ đem một cái ly nha!

    Bảo cười. Bỗng dưng anh quì một chân xuống, nhấc bàn chân Thảo:
    - Không biết quí cô có sẳn lòng cho mình mượn chiếc hài xinh đẹp này trong chốc lát không?

    Khi Bảo tháo chiếc hài khỏi chân Thảo, cô vẫn còn ngớ người, xong cô cười phá lên:
    - Hahahaha… Anh thật là điên quá đi!

    Bảo thản nhiên đứng dậy, rót rượu vào chiếc hài, đưa lên môi nhắm:
    - Cảm giác cũng thú vị. Sau này, hài của cô, không được cho ai khác mượn, biết chưa!

    Thảo chợt yên lặng, nhìn Bảo không chớp mắt, cô nhỏ giọng hơn:
    - Anh thật là điên quá đi!

    Bảo ghé gần vào tai Thảo, thì thầm:
    - Không gian như thế này, thời khắc như thế này… cô nghĩ xem… tốt nhất là… làm gì…

    Thảo chững lại một lúc, rồi ghé vào tai Bảo, nói khẽ:
    - Tui… đói bụng. Hahahaha…

    Cô phá lên cười giòn giã, tiếng cười khuấy động cả trời đêm.

    * * *

    6 tháng sau…

    Bước vào một quán café sang trọng. Vừa ngồi xuống, Thảo chợt nhìn sang bàn bên cạnh… anh và vợ anh… đang chuyện trò vui vẻ cùng hai người bạn… Trên tay anh… một đứa bé chừng vài tháng tuổi…

    Thảo chỉ cảm thấy lòng nhẹ hẫng, như gặp một người quen, vậy thôi.

    Bảo vừa đưa mắt theo hướng Thảo nhìn, vừa hỏi:
    - Em uống gì?

    Thảo cười nhẹ, nhìn vào mắt Bảo:
    - Hay là… anh gọi đi!

    Bảo nhìn Thảo, khẽ cười, quay sang phục vụ:
    - Cho anh 2 ly cam vắt!

    The end
    18/02-08/03/2012
    Sheiran - Vemientay.vn
  8. Sheiran R.L.G

    Buồn buồn bổ sung thêm chương 12 :p