Bí quyết thành công...hay là câu chuyện...

Thảo luận trong '4. Giới tính' bắt đầu bởi *yEsTeRdAy*, 15 Tháng chín 2015.

  1. *yEsTeRdAy* Well-Known Member

    Câu chuyện hay người giàu người nghèo dưới đây sẽ cho chúng ta một bài học cuộc sống đầy ý nghĩa để học tập.

    Có một người nghèo luôn than trách về số phận hẩm hiu của mình. Anh ta thường xuyên thắc mắc vì sao mình vất vả lắm mới có manh áo để mặc, miếng cơm để ăn. Những lúc thiên thời không thuận lợi thì lại đói rách. Trong khi đó có những người vẫn ăn sung mặc sướng chả phải lo nghĩ gì. Người này đã thỉnh cầu Phật tới giúp để giải đáp nỗi oan khuất của mình.

    Trước mặt Phật, người nghèo khóc lóc kể về những cơ cực hàng ngày, làm việc mệt tưởng chết nhưng vẫn chỉ đủ ăn từng bữa mà không có của để dành.

    [IMG]

    Sau một hồi kể lể, người nghèo mới bình luận: “Con thấy đời thật bất công, tại sao lại có những kẻ giàu sang ung dung hưởng thụ còn người nghèo như chúng con đây làm việc cật lực quanh năm suốt tháng vẫn không thể được như họ?”

    Phật mỉm cười và hỏi: “Vậy theo con như thế nào mới là công bằng?”

    Người nghèo nhanh chóng đáp: “Dạ, con muốn Ngài để người nghèo và người giàu cùng có xuất phát điểm như nhau để xem họ sống ra sao. Nếu sau một thời gian người giàu vẫn giàu thì con sẽ không còn gì để phàn nàn nữa ạ”.

    Phật gật đầu rồi nói: “Được rồi!” và Phật biến thành một người cùng xuất phát điểm như người nghèo. Mỗi người tới một ngọn núi để tìm kế sinh nhai. Núi có mỏ than nên hàng ngày hai người đó có thể khai thác than đem ra chợ bán đổi lấy tiền. Sau một tháng sẽ xem kết quả ra sao.
    Hai người cùng nhau đào than. Người nghèo rất chăm chỉ làm việc và chẳng mấy chốc đào được đầy một xe than, chở ra chợ bán lấy tiền. Anh lấy số tiền đó mua hết đồ ăn ngon mang về cho vợ và con cùng hưởng.

    Người còn lại không làm tích cực được như vậy, đào một lát đã thấy mệt và toát hết mồ hôi. Đến chiều muộn mới đào xong được gần đầy xe than, cũng đem ra chợ bán lấy tiền. Tuy nhiên anh chỉ mua một ít bánh mỳ thô, số còn lại để dành.

    Sang ngày hôm sau người nghèo lại cật lực đào xới than, còn người kia ra chợ. Một lát sau anh trở về với hai người đàn ông rất khỏe mạnh và không có việc gì làm để kiếm tiền. Hai người kia tới mỏ than, không ai bảo ai cật lực đào bới, người đàn ông chỉ đứng và chỉ đạo họ làm việc.
    Chỉ trong buổi sáng, người đàn ông đã có hai xe than đầy. Anh lại mang ra chợ bán đổi lấy tiền và thuê thêm nhân công. Cứ thế số than anh khai thác ngày một nhiều, trừ đi tiền trả cho người làm thuê cũng còn kha khá.

    Một tháng trôi đi nhanh chóng và người nghèo vẫn vậy, hàng ngày mua được đồ ăn ngon, rượu ngọt nhưng không dành dụm được gì. Ngược lại người kia đã trở nên giàu có, sở hữu trong tay một đội quân khỏe mạnh để hàng ngày khai thác rất nhiều than chở ra chợ bán, thu về rất nhiều tiền.

    Và có lẽ người nghèo không còn phàn nàn gì nữa.

    Câu chuyện trên cho chúng ta hiểu rõ yếu tố cốt lõi mang đến thành công hay trở nên “giàu có”. Sự thành đạt không nằm ở việc chúng ta dốc hết sức lực vào công việc nào đó, mà chính là cách thức triển khai để tối ưu hóa nhân lực và tài lực của mình. Nếu biết sử dụng tốt nguồn tiền ban đầu cho dù là ít ỏi, chẳng mấy chốc chúng ta sẽ thành công.

    (Kenh 13 Hạ Nam)
    Vô thườngSheiran thích bài này.
  2. *yEsTeRdAy* Well-Known Member

    Tự hào Dân Tộc thái quá sinh lạc hậu và mụ mị trong tâm tối.

    Trong chuyến đi 3 nước 2006 : Malaysia – Thailand – Australia. Một ông anh lúc đó đang học Nghiệp vụ quản lý nhà nước và Tiếng Anh tại Singgapore (nay là 1 trong phó Giám đốc sở GTCC phụ trách tuyến Metro TP.HCM) chat qua Yahoo hỏi

    [IMG]

    – Mình so với Thái mà Malaysia thế nào em?
    – Khoảng 50 năm lao động và 30 năm văn minh.
    – Em có cần nói Việt Nam mình vậy không?
    – Em nói thật : về kinh tế Hàng hóa họ có 65-75% nội địa hóa, Nông nghiệp 80% nội địa hóa. Chúng ta phải mất 50 năm theo kiểu phát triển hiện nay may ra theo kịp?
    – So với Australia thì sao em ?
    – 100 năm kinh tế – 200 năm văn minh.
    – làm gì có chuyện đó, em hướng ngoại quá. hàng ngàn du hoc sinh của TP đang hoc các ngành và nghiệp vụ tại Úc mà.
    – Anh tin cũng được, không tin cũng chẳng mất gì.

    Sau đó khi gặp nhau cafe tại Sai gòn: Anh hỏi rõ về Khoảng cách với Australia.
    Kinh tế : Australia : nội hóa nông nghiệp > 90%, đó là đất nước duy nhất mà người nông dân có mức sống cao hơn thành thị.

    Công nghiệp và dich vụ : Nội địa hóa cao, sản phẩm chất lượng, chính sách thuế hợp lý, kinh tế thị trường quá phát triển.

    Còn văn minh : họ đạt mức tự giác trên mọi phương diện : đi xe bus, ferry, Tàu lửa, metro tự cà thẻ, không soát vé. điểm dừng các ga tự động, Giao thông trật tự theo luật rất nghiệm túc, vào siêu thị không cần gởi hành lý, Giáo duc quốc tế hóa trên cơ sở rất phù hợp với mọi sắc dân và hiện đại.

    Con người : nhiệt tình giúp đỡ nhau, du khách được đối xử công bằng, lich sự. Văn mình, sòng phẳng và ý thức.

    Tài nguyên thiên nhiên được quản lý và bảo vệ chặt chẽ, quy hoạch nguồn nước, khoáng sản cho con cháu là 50 năm, họ không cho phép dùng cây rừng, Đá núi làm vật liệu xây dựng, không dùng đất sét làm gạch, từng hạt cát, vôi, cũng chắc chịu gìn giữ
    – Ta cách họ 200 năm đúng không anh ?
    – Chú quá tự ti rồi …..

    Năm 2015 . 10 năm sau lần gặp ấy!
    Việt Nam thừa nhật tut hậu với Thái 50 năm trên các phương tiện truyền thông báo chí
    Các cửa hàng – siêu thị của các tập đoàn kinh doanh lớn đều là nơi phân phối 90% hàng hóa sản xuất – lắp ráp cho Trung Quốc.

    Bạn có thể xác minh qua thực tế, Ngày 2/9/2015 mình cần 1 bàn ủi nước, ra Điện máy Xanh (thuộc tập đoàn siêu thị bán lẻ TGDD) xem 32 mẫu bàn ủi, 29 mẫu sản xuất và lắp ráp ở China, 1 indonêsia : giá 299.000, 1 malaysia giá 340.000 – 520.000″ 1 cái là nhãn mác Nhật nhưng không ghi rõ nơi lắp ráp giá > 1triệu.

    Anh nhân viên phuc vụ rất tận tình, chạy lăng xăng giới thiệu.
    – Có cái bàn ủi nào của Việt Nam sản xuất hay lắp ráp không em ?
    – Hình như không có anh ơi!
    – Mắc chút cũng được em xem có không ?
    – Hàng này công ty hợp tác lắp ráp với China, chất lượng tốt lắm !
    – Sao không hợp tác với Doanh nghiệp VN cho dân Vn có việc làm nhỉ?
    – Chi phí và kỹ thuật anh ơi !.

    Qua Thiên Hòa, Chơ lớn .v.v. đều là nhưng nơi ra hàng cho China hết, Sản phẩm quốc nội dù là CKD lắp ráp thôi không đươc 10%, Nguyễn Kim thì hàng Thái là hầu hết.
    Quyết định Không mua về sửa cái Philips sử dụng tiếp.
    Chiều đi Coopmart (Hợp tác xã của Nhà nước) mua nhu yếu phẩm xong vào khu vực mua dụng cụ học tập cho Bin- Bo.
    Không có 1 sản phẩm Việt nam ?????
    Hộp bút, bút chì, bút lông, thước Made in China cả?
    – Thôi mình về các con
    – con thichi mấy bút chì và dụng cụ đó, màu đẹp quá!
    – Nó là sản phẩm độc hại, nó sẽ giết các con khi sử dụng, nó sẽ giết dân tộc ta trong tương lai gần.

    Về nhà tôi chở các con ra 1 nhà sách trên Đường Đồng Đen:
    – Anh có bán Bút chì, bảng, Phần, thước 100% VN sản xuất không? “Thiên long” hay “Bến Nghé” đó
    – Có nhưng hộp bút thì VN không sản xuất?
    – 10 cây bút chì “Thiên long”, 10 cây bút lông kim “Bến nghé”. Cho em coi cái hộp bút dành cho tiểu học! tổng cộng 96.000. (bút chì Vn : 4.000/cây, ở Coopmart 4 cây bút chì china giá 9000VND)
    – Của China nghen anh.
    – Lai nó nữa, có của Thai hay bất kỳ nước nào khác không? có loại bằng gỗ thông như hồi xưa không, của Vn mình đó, kéo ra đậy vào?
    – Không có,
    Trời đất nước công nghiệp hóa – Hiện đại hóa : cái hộp bút bằng nhựa cũng phải nhập của ngoại bang

    Các doanh nghiệp thương mại – dich vụ thì đang làm vai trò tuông hàng cho China, Doanh nghiệp sản xuất thì phá sản. Công nhân Vn thất nghiệp, các Doanh nghiệp FDI, ngay cả DN trong nước lại nhập khẩu gần cả triệu Công nhân Trung Quốc???? Nông dân thì bị bán phá giá , bán “lúa non” , thương lái theo China tẩm độc vào sản phẩm để đạt lợi nhuận và giết người tiêu dùng .v.v.
    Việt Nam có gì, còn gì ??? hay chỉ là cô gái đẹp mặc trên mình cái áo rách và trang điểm lòe loẹt !

    PS. Bạn hãy thực tâm trả lời ???

    (kenh 13) Long Nhất
    SheiranVô thường thích bài này.